CÂU CHUYỆN:GÀ TRỐNG CHOAI VÀ HẠT ĐẬU
Ngày xửa ngày xưa có một chàng gà Trống choai và một chị gà Mái Ghẹ. Trống Choai lúc nào cũng vội vội vàng vàng, gà Mái nhẹ nhàng bảo:
– Trống Choai, đi đâu mà vội! Trống Choai, đi đâu mà vội!
Một lần, Trống Choai mổ được ít hạt đậu, nhưng nuốt vội quá nên bị hóc. Hạt đậu mắc cứng trong cổ họng khiến Trống Choai không thở được, không nghe được gì hết, cứ nằm im như chết. Gà Mái hết hồn chạy vội đi tìm bà chủ kêu toáng lên:
– Bà chủ ơi, bà cho tôi xin tí bơ để xoa cổ cho Gà Trống, nó bị hóc một hạt đậu rồi.
Bà chủ liền bảo:
– Gà hãy chạy đi tìm Bò mẹ xin một ít sữa, để ta chưng lên thành bơ.
Gà Mái vội tìm đến Bò mẹ:
– Bò mẹ ơi, hãy cho tôi ít sữa để bà chủ chưng lên thành bơ. Bơ ấy tôi đem xoa chổ gà Trống. Nó bị hóc hạt đậu rồi.
– Gà chạy nhanh đi tìm ông chủ, bảo ông ấy cho tôi ăn bó cỏ đã! – Bò mẹ nói.
Gà Mái lại hớt hải đi tìm ông chủ:
– Ông chủ ơi, ông chủ! Ông đem cho Bò mẹ bó cỏ tươi, Bò sẽ cho tôi ít sữa để bà chủ chưng lên thành bơ. Bơ ấy tôi đem xoa cổ cho gà Trống. Nó bị hóc hạt đậu rồi.
– Gà chạy nhanh đến bác thợ rèn, bảo ông ấy đưa cho cái liềm cắt cỏ! – Ông chủ bảo thế.
Gà Mái lại ba chân bốn cẳng chạy đến bác thợ rèn:
– Bác thợ rèn ơi, bác cho ông chủ tôi mượn cái liềm để ông chủ để ông chủ tôi cắt cỏ cho bò ăn. Bò sẽ cho tôi ít sữa để bà chủ chưng lên thành bơ. Bơ ấy tôi đem xoa cổ gà Trống. Nó bị hóc một hạt đậu rồi.
Bác thợ rèn chạy ngay vào nhà lấy liềm cho gà mượn. Gà chạy như bay về nhà đưa liềm cho ông chủ. Ông chủ cắt ngay bó cỏ tươi cho Bò ăn. Bò cho một cốc sữa. Gà cõng cốc sữa trên lưng chạy lên nhà đưa cho bà chủ. Bà chủ chưng ngay cốc sữa thành miếng bơ đưa cho chị gà. Chị gà mang ngay miếng bơ cho vào miệng gà Trống. Thế là miếng bơ cùng với hạt đậu trôi tuột xuống cổ. Chú Trống Choai tỉnh ngay, bật dậy cất giọng gáy vang: “Ò, ó, o, o… !”.
(Sưu tầm)
CÂU CHUYỆN: BA CHÚ HEO CON
Lợn mẹ sinh được ba chú Lợn con rất đáng yêu. Bốn mẹ con cùng chung sống vô cùng vui vẻ và hạnh phúc.
Nhưng một hôm, Lợn mẹ nói với ba chú Lợn con:
“Các con của mẹ đều lớn rồi, đã đến lúc nên tự xây cho mình một căn nhà và ra ở riêng đi thôi.”
Vậy là ba chú Lợn con cùng chào tạm biệt mẹ để ra ở riêng.
Trong ba anh em Lợn con, anh cả là người lười biếng nhất, lúc nào cũng chỉ muốn mau chóng xây xong nhà để có thể lăn ra ngủ một giấc ngon lành mà thôi. Thế nên anh cả kéo về một xe đầy cỏ khô, chẳng mấy chốc đã dựng xong một túp lều bằng cỏ. Anh thứ hai lại là một chú lợn rất tham ăn, chú chỉ muốn xây nhà thật nhanh để ngày nào cũng được nấu những món ăn ngon cho mình. Thế là, anh hai vào rừng và chặt vài cây gỗ đem về, chỉ mất ba ngày đã dựng xong một ngôi nhà bằng gỗ. Khác với hai anh của mình, Lợn út vừa thông minh vừa nhanh nhẹn, lại khéo léo, chú muốn xây một ngôi nhà thật kiên cố và đẹp đẽ. Chú đã đến một nơi rất xa để kéo gạch về xây nhà, từng xe từng xe một, phải mất một tháng, chú mới xây xong ngôi nhà của riêng mình và đó là một căn nhà gạch đỏ tươi rất vững chắc.
Một hôm, một con Sói xám đang đói ngấu nghiến tìm đến trước túp lều cỏ của Lợn anh cả. Sói xám hít một hơi thật sâu và thổi “phù…” một cái, túp lều bằng cỏ đã bay đi đằng nào. Lợn anh cả sợ quá, vội vàng chạy đến trốn ở nhà Lợn anh hai.
Sói xám lại đuổi theo tới trước ngôi nhà làm bằng gỗ của Lợn anh hai, nó lấy đà và dùng đầu xô một cái thật mạnh vào căn nhà gỗ, thế là căn nhà bị đổ nghiêng sang một bên. Hai chú Lợn sợ quá, liền chạy đến trốn ở nhà Lợn út.
Sói xám lại đuổi tới nhà của Lợn út, nó cũng hít một hơi thật sâu và thổi thật mạnh, nhưng căn nhà vẫn đứng yên. Nó lại dùng đầu húc mạnh vào tường nhưng căn nhà vẫn không hề suy chuyển, ngược lại đầu Sói xám còn bị sưng lên đau đớn. Sói xám nhìn thấy trên nóc nhà có một cái ống khói, nó bèn nảy ra ý định vào nhà bằng đường ống khói. Nhưng ba chú Lợn con đã chuẩn bị trước rồi, các chú đã đun một nồi nước sôi dưới chân ống khói, đợi Sói xám tự chui xuống. Kết quả là Sói xám rơi trúng vào nồi nước sôi và bị chết bỏng
Tác giả: Nguyễn Thị Phương Thảo
CÂU CHUYỆN: CHÚ BỘ ĐỘI VÀ LŨ TRẺ NHỎ
Cái Mỹ có một anh bộ đội thật là đẹp. Đấy là một anh bộ đội bằng đất mẹ mới mua cho Mỹ phiên chợ hôm qua. Anh bộ đội mới về nhà cái Mỹ được một lúc, phải, chỉ một lúc thôi mà cái thế giới trẻ con khắp cõi “xóm Mít” đều bàn tán, nắc nỏm, ao ước xôn xao giống như câu chuyện của những người lớn khi có một tin thời sự nóng hổi đặc biệt, như tin tên lửa Liên Xô bay sau lưng mặt trăng chẳng hạn. Thật đúng là như thế!
Bọn con gái thì cho rằng anh bộ đội rất hiền và rất xinh, bởi lẽ anh chỉ bằng củ khoai dong, hai chấm mắt đen láy, lại có cả má hồng, cái miệng nhỏ lúc nào cũng mỉm cười với chúng nó. Bộ quần áo thì xanh ngăn ngắt như thể con cánh cam. Mà mũ cũng có huy hiệu sao vàng hẳn hoi nữa kia. Ôi, nom đến là xinh!
Ừ, bọn con trai thì cho là anh bộ đội rất oách bởi lẽ rõ ràng anh lúc nào cũng mang một khẩu súng trước ngực. Mà súng tiểu liên hẳn hoi nhá. Sau lưng ụ lên cái ba lô, chắc hẳn nhiều thứ nặng lắm. Hai con mắt cứ nhìn thẳng vào chúng nó. Còn đôi chân thì bao giờ cũng đứng rất nghiêm như thể sắp duyệt binh, giả dụ ai hô: “Một. Hai” chắc anh ta có thể đi đều bước ngay tắp lự. Oách thế kia chứ!
Lũ trẻ con xúm lại; đứa nào cũng muốn cầm xem, sờ vào cái áo cánh cam, cái mũ có sao vàng, cái sũng đen trũi và sờ cả vào khuôn mặt nho nhỏ hồng hồng của anh ta nữa. Thật là một anh chàng dễ dãi, đứa nào cầm đến anh ta cũng mỉm cười tươi tỉnh; một nụ cười lành như đất! Nhưng cái Mỹ thì thật là khắt khe, nó chỉ cho mỗi đứa cầm xem một tí vừa đủ để nó khoe xong một câu : “Của tao đấy! Đẹp không?” Chỉ một loáng thế thôi, rồi nó đòi anh bộ đội của nó lại ngay như sợ anh ấy cười với bạn nó lâu quá.
Việc này làm cho thằng cu Mài, bạn cách rào của cái Mỹ, thèm vô kể. Rõ ràng nó mới chỉ kịp sờ được vào cái mũ có sao vàng của anh ta thôi, thế mà cái Mỹ đã vội đòi phắt ngay lại. Ôi! nom cái Mỹ nó cầm nhè nhẹ anh bộ đội, cái Mỹ khẽ khoanh tay vào ngực như ẵm em bé, cái Mỹ giả vờ ru như ru em ngủ, thằng cu Mài thấy thích biết mấy. “Mình cũng phải có một anh bộ đội mới được”. Cu Mài nghĩ trong bụng thế và rồi nó ngán ngay cái xe bốn bánh không thiết chơi nữa. Gọi là xe nhưng thực ra nó chỉ vốn là hai cái lõi chỉ luồn kéo vào một cái khung bằng dây đồng, phía trên có đóng một miếng gỗ mỏng. Bố cu Mài làm cho nó từ dạo phục viên. Cu Mài vẫn kéo xe bằng một sợi dây gai rõ dài và thường chiếc xe vẫn chở đủ mọi thứ. Chuyến nào cũng đầy ú hụ những hàng hoá: gạo và ngô thì bằng những nắm đất bột và sỏi con, vải vóc đẹp là những mảnh lá cuộn tròn, còn như củ khoai luộc thì chính là một chú lợn béo quay chở gọn một chuyến xe khá nặng.
Nhưng bây giờ thì chẳng ai thích gì bằng anh bộ đội nữa rồi. Đến trưa nó nói với bố:
- Con không thích cái xe nữa bố ạ!
Người bố nhìn vào đôi mắt tròn giống mẹ của nó:
- Sao thế vậy?
- Con thích cái anh bộ đội.
Người mẹ bật cười với cả bố lẫn con:
- Thì bố mày chẳng là bộ đội mãi còn gì?
Cu Mài chỉ sang bên phía rào:
- Không! Bộ đội cầm súng như của cái Mỹ kia!
Và nhất định cu Mài kéo bằng được bố sang gặp anh ta. Người bố ngắm nhìn và cũng khen: “Thật là khéo!” Còn anh bộ đội thì cười với cả hai bố con. Một nụ cười dễ dãi và thân mật quá chừng. Có điều là anh ta vẫn đứng nghiêm và ôm chặt khẩu súng trước ngực như không hề bao giờ quên nhiệm vụ.
CÂU CHUYỆN: BÉ HÀNH ĐI KHÁM BỆNH
Mấy hôm nay trời trở lạnh, bé Hành không chịu quàng khăn và mặc áo ấm nên bị ho. Bé Hành quyết định đi khám bệnh. Đến phòng khám, bé Hành gặp cả bạn Ngô, bạn Su Hào, bạn Cà Rốt cũng bị ho như bé.
Vì bé Hành nhỏ nhất nên được bác sĩ Bắp Cải gọi vào khám trước tiên. Bác sĩ vừa đọc cuốn sổ khám bệnh, vừa nói với bé Hành:
- Cháu hãy cởi bớt áo ra để bác sĩ khám bệnh nào!
Bé Hành ngoan ngoãn làm theo lời bác sĩ. Và khi bác sĩ Bắp Cải quay ra nhìn bé Hành thì…
- Ối, mắt tôi làm sao thế này? – Bác sĩ kêu lên.
Bé Hành lần lượt cởi một chiếc áo, hai chiếc áo… rồi bước lại gần bác sĩ. Lúc này bác sĩ Bắp Cải phải dụi mắt liên tục và chỉ dám hé mắt nhìn bé Hành.
Nghĩ bác sĩ bị ốm, bé Hành vội rót một cốc nước mời bác sĩ uống. Nhưng bé Hành càng tiến lại gần thì nước mắt bác sĩ càng trào ra nhiều hơn. Bác sĩ lấy hai tay bịt chặt mắt lại. Bé Hành vẫn ngơ ngác nhìn bác sĩ. Bác sĩ Bắp Cải xua tay nói:
- Cháu ơi, cháu hãy đứng xa bác một chút nhé!
Bé Hành đứng lùi ra gần cửa. Một lát sau, bác sĩ Bắp Cải mới dám hé mắt nhìn bé Hành. Và thế là bác sĩ đành phải khám bệnh cho bé Hành từ xa.
Bé có biết vì sao bác sĩ không dám đứng gần bé Hành không?