16/04/2026 15:46        

TUYỂN TẬP CÂU CHUYỆN CHỦ ĐỀ THIÊN NHIÊN NĂM 2025 - 2026 LỚP mg 4-5 TUỔI

TRUYỆN: BỐN MÙA

Một ngày đầu năm, bốn nàng tiên Xuân, Hạ, Thu, Đông gặp nhau. Đông cầm tay Xuân, bảo: 

- Chị là người sung sướng nhất đấy! Ai cũng yêu chị. Chị về, vườn cây nào cũng đâm chồi nảy lộc.

   Xuân nói:

- Nhưng phải có nắng của em Hạ, cây trong vườn mới đơm trái ngọt. Có em Hạ, các cô cậu học trò mới được nghỉ hè. 

   Cô nàng Hạ tinh nghịch xen vào:

- Thế mà thiếu nhi lại thích em Thu nhất. Không có Thu, làm sao có vườn bưởi chín vàng, có đêm trăng rằm rước đèn, phá cỗ, ...

   Đông, giọng buồn buồn:

- Chỉ có em là chẳng ai yêu.

   Thu đặt tay lên vai Đông, thủ thỉ:

- Có em mới bập bùng bếp lửa nhà sàn, có giấc ngủ ấm trong chăn. Sao lại có người không thích em được?

 2. Bốn nàng tiên mải chuyện trò, không biết bà Đất đã đến bên cạnh từ lúc nào. Bà vui vẻ góp chuyện:

- Các cháu mỗi người một vẻ. Xuân làm cho cây lá tươi tốt. Hạ cho trái ngọt, hoa thơm. Thu làm cho trời xanh cao, cho học sinh nhớ ngày tựu trường. Còn cháu Đông, ai mà ghét cháu được! Cháu có công ấp ủ mầm sống để cây cối đâm chồi nảy lộc. Các cháu đều có ích, đều đáng yêu.

 

 

 

 

 

TRUYỆN: GIỌT NƯỚC TÍ XÍU

Tí Xíu là một giọt nước. Quê ở biển cả, họ hàng anh em nhà chúng đông lắm và ở khắp mọi nơi, ở biển cả, ở sông ngòi, ao hồ, ở trên trời, ở cả dưới đất... Một buổi sáng biển lặng, Tí Xíu cùng các bạn đuổi theo các lớp sóng nhấp nhô. Ông Mặt Trời thả ánh sáng rực rỡ xuống mặt biển. Bọn Tí Xíu reo vui trong sóng nhẹ và trong ánh nắng chan hoà. Chợt có tiếng ông Mặt Trời cất lên:

-Tí Xíu ơi ! Cháu có đi với ông không ?

Tí Xíu ngẩng nhìn. Chú đáp giọng rất khẽ, chỉ có ông Mặt Trời là nghe thấy.

- Đi làm gì ạ ?

Ông Mặt Trời cười bảo:

- Trên mặt đất thiếu gì việc, chỗ nào chẳng cần”.

Tí Xíu vui lắm. Nhưng sực nhớ mình là giọt nước không thể bay theo ông Mặt Trời được. Chú hỏi :

- Cháu nặng lắm làm sao bay lên được.

- Không lo, ông Mặt Trời nói ồm ồm, ông sẽ làm cho cháu biến thành hơi. Nói xong ông Mặt Trời vén mây, chiếu thật nhiều ánh sáng xuống biển, Tí Xíu rùng mình và biến thành hơi. Chú chỉ kịp nói với biển cả:

- Chào mẹ, con đi ! Mẹ chờ con trở về.

Tí Xíu từ từ bay lên...

Tí Xíu nhập bọn với các bạn. Lúc đầu chúng bay là là xuống biển rồi chúng hợp thành một đám mây mỏng rời mặt biển bay vào đất liền. Gió nhẹ nhàng đưa Tí Xíu lướt qua những dòng sông lấp lánh như bạc. Xế chiều, ông Mặt Trời toả những tia nắng chói chang hơn lúc sáng. Không khí oi bức... Bỗng từ đâu một cơn gió lạnh thổi tới. Tí Xíu reo lên :

- Mát quá các bạn ơi ! Mát quá

Tí Xíu và các bạn nhảy nhót, múa lượn vui thích. Nhưng rồi trời mỗi lúc một lạnh. Tí Xíu thấy rét. Các bạn chú cũng thấy rét. Chúng xích lại gần nhau thành một đông đặc toàn những chú bé giọt nước nhỏ li ti. Bọn Tí Xíu không bay cao lên được nữa, chúng xà xuống thấp, thấp dần.

Một tia sáng vạch ngang bầu trời. Rồi một tiếng sét đinh tai vang lên. Gió thổi mạnh hơn. Bọn Tí Xíu níu lấy nhau thành những giọt nước trong vắt. Chúng thi nhau ào ào tuồn xuống đất... Cơn giông bắt đầu.

 

 

TRUYỆN: ĐÁM MÂY ĐEN XẤU XÍ

- Dải mây trăng yểu điệu lượn gần tới đám mây đen xấu xí. Nó đỏng đảnh liếc mắt sang đám mây đen bĩu môi:

- Nhọ nhẻm nhọ nhem thế mà cũng gọi là mây. Thật xấu hổ. Rồi cùng với làn gió nhẹ, dải mây trắng thướt tha trong tà váy bồng xốp trắng tinh lướt qua mặt đám mây đen một cách kiêu ngạo. Mây trắng nhởn nhơ dạo chơi trên những mái nhà, những cánh đồng khô khát. Mây đen vẫn chỉ lặng im. Nó cúi nhìn xuống cánh đồng hạn hán và nghĩ ngợi: “Mình sẽ làm gì để giúp đỡ các cô bác nông dân được nhỉ?”. Nó cố chịu đựng một cái nóng bức dữ dội của ngày hè. Mỗi lúc, đám mây đen một thêm xạm lại, nặng nề, có vẻ như càng xấu xí hơn. Rồi không biết vì thương các bác nông dân hay thương cánh đồng đang khát nước dưới kia, đám mây đen bỗng òa khóc. Những giọt nước mắt của nó trong trắng tinh khiết và mát rượi thấm vào lòng đất mẹ thân yêu. Những cánh đồng reo vui, những cỏ cây hoa lá bừng tỉnh, ríu rang nói cười như trong ngày hội. Tất cả đều cám ơn đám mây đen, cám ơn cơn mưa tốt bụng.

Lúc bấy giờ, dải mây trắng mãi chơi và kiêu kỳ chợy thấy xấu hổ quá “Mình thật xấu tính và vô tích sự” Nó ân hận lắm. Nó muốn nói lời xin lỗi với đám mây đen nhưng đã quá muộn rồi.

 

 

 

 

 

 

 

 

 

TRUYỆN: NÀNG TIÊN BÓNG ĐÊM

 

Bé Hoa ghét nhất trên đời là bóng đêm. Mỗi khi mẹ hôn lên má bé Hoa trước lúc ngủ, đèn tắt và bóng đêm tràn vào. Tất cả xung quanh bỗng trở nên lạ lẫm và huyền bí. Bé Hoa thầm nghĩ: “Mình muốn mặt trời chiếu sáng cả ngày lẫn đêm. Ngày vui vẻ còn bóng đêm thì đáng sợ làm sao”.

- Tại sao tôi lại đáng sợ cơ chứ? –Giọng của ai đó bất ngờ vang lên trong bóng tối.

Bé Hoa ngạc nhiên nhìn xung quanh. Bé thấy bên cửa sổ một người phụ nữ, gương mặt trắng hồng và tỏa sáng như ánh trăng trên bầu trời. Cô ta khóac một chiếc áo choàng lấp lánh như những vì sao bạc. Cô nói:

- Hãy ngắm nìn tôi – Cô bé thân yêu. Chẳng lẽ tôi lại không xinh đẹp?

Bé Hoa khẽ hỏi: - nhưng cô là ai?

Người phụ nữ mỉm cười: - Ta là nàng tiên đêm, ta đến thay cho ngày để tặng cho tất cả mọi người sự bình yên và giấc ngủ.

Cô tiên đến bên bé hoa, cầm tay bé và nói: - Hãy bay cùng ta và cháu sẽ thấy cả vương quốc của cháu ngủ bình yên và ngọt ngào như thế nào.

Thế rồi, nàng tiên đêm cùng bé Hoa bay qua cửa sổ. Họ bay qua những thành phố và làng mạc. Tất cả đều đang chìm trong giấc ngủ dịu dàng và êm đẹp. Chưa bao giờ bé Hoa thấy cảnh đẹp đến thế. Bé Hoa thầm thì: - Cô không đáng sợ, cô tuyệt diệu và bí ẩn làm sao.

 

 

 

 

 

 

 

 

 

TRUYỆN: CHÚ MÂY


Trên trời có một chú mây rất đẹp. Khi thì chú mặc áo trắng như bông, khi thì thay chiếc áo xanh biếc, lúc thì đổi màu áo hồng tươi. Chú mây suốt ngày bay nhởn nhơ. Lúc lướt trên đỉnh núi, lúc bay sang biển cả mênh mông, lúc lại bay về đồng quê bát ngát. Nhưng bay mãi một mình cũng buồn vì chẳng ai chơi với chú. Bác Mặt trời thì bận tỏa nắng cho mặt đất được ấm áp. Cô Mặt trăng thì bận rải ánh vàng cho các bạn nhỏ vui chơi. May thay lúc ấy có chị Gió bay ngang qua. Chú mây vội gọi:

 

- Chị Gió ơi, chị đi đâu mà vội thế?

Chị Gió đáp:

- Chị đi rủ các bạn mậy từ khắp nơi về làm mưa đây. Em có muốn làm mưa không?

- Làm mưa để làm gì hả chị?

- Làm mưa cho cây cối tốt tươi, cho lúa to bông, cho khoai to củ.

- Thế làm mưa có dễ không chị Gió ơi?

- Làm mưa cũng dễ thôi nhưng cũng mệt vì phải nhịnmặc áo đẹp, phải chịu lạnh rồi lại phải tan ra thành nước, rơi xuống đồng ruộng.

- Thế không được làm mây bay nữa ư?

- Không, nhưng lại được làm nước chảy. Thế em có muốn làm thử không nào?- Chị Gió dịu dàng hỏi.

 

Chú mây nghĩ một lúc rồi gật đầu nói:

- Chị cho em đi làm mưa với. Chơi không một mình chán lắm!

Chị Gió thổi mạnh đưa mây đi rất nhanh. Càng đi, càng bay sà xuống thấp, mà càng thấp thì càng thấy nóng nhiều. Chú Mây thấy khó chịu quá. Vì thế chú muốn bay vút lên cao cho mát. Mây nhìn quanh xem có ai muốn như mình không thì rủ đi cùng. Nhưng nhìn qua nhó lại, chú chỉ thấy mây ở các nơi khác kéo về đông nghịt, màu áo xám làm tối cả vùng trời. Ai nấy đều nhanh nhẹn , vội vàng kéo nhau sà xuống thấp hơn nữa mà không ngại gì oi bức. Chú mây cũng sà xuống hơn và chú bỗng thấy một đoàn trẻ nhỏ đang chơi trong vườn hoa. Vừa nhảy nhót tung tăng chúng vừa ngẩng lên nhìn bầu trời và hát rằng:

 

Cầu trời mưa xuống

Lấy nước tôi uống

Lấy ruộng tôi cày

Lấy đầy bát cơm

Lấy rơm đun bếp

Cây lá hoa cỏ thấy đám mây xám bay qua cũng ngẩng đầu rì rào nói:

 

Mưa rơi xuống đây

Cho tốt cỏ cây

Cho tươi hoa lá

Nhớ mong mưa quá,

Mưa ơi, mưa ơi!

 

Vừa lúc ấy, cơn lạnh ùa tới. đám mây xám rung mình , tan thành từng giọt nước, thi nhau tưới xuống đất rào rào. Đoàn trẻ nhỏ chạy vào trốn dưới mái hiên. Cỏ cây hoa lá tươi tỉnh mỉm cười đón mừng những giọt nước mát đáng yêu.

Thế là chú mây nhỏ trên trời cao đã hóa thánh những dòng chảy xuống khắp ao hồ, đồng ruộng, sông ngòi. Vài hôm nữa, bác Mặt trời chiếu sáng, nước lại buốc thành hơi, chị Gió lại dưa chúng lên trời và tạo mây đấy các bé ạ!

 

 

TRUYỆN: CÔ CON ÚT CỦA ÔNG MẶT TRỜI

 

Ông Mặt Trời có rất nhiều con, nhưng chỉ có một con gái duy nhất là út Trăng xinh đẹp, bé bỏng.
Người anh kề với cô là Đất. Ngay từ nhỏ hai anh em Đất và Trăng đã rất thân nhau. Trò chơi thích nhất của hai anh em là chạy vòng tròn. Trăng nắm tay anh chạy quanh. Hai anh em tính nết mỗi người một khác. Đất hiền lành, làm lụng quanh năm. Đất làm ra bao nhiêu của cải cho con người. Khắp nơi chim chóc ca hát. Cô Trăng tính tình dịu dàng, nhưng không thích làm việc, suốt ngày chỉ rong chơi. Ông Mặt Trời rất yêu thương các con. Ông tỏa hơi nóng sưởi ấm cho chúng. Còn các con ông tươi vui rạng rỡ. Cô Trăng nũng nịu quỳ xuống bên cha thỏ thẻ: “Cha ơi! Con biết làm gì bây giờ?”. Ông Mặt Trời vuốt mái tóc con bảo: “Đêm đêm con hãy tỏa ánh sáng của con xuống đất làm dịu mát muôn loài”. Từ đó cô Trăng đã bắt đầu làm việc. Nhiều khi anh Đất thấy thiếu em gái.
Mùa thu đến. Đất và Trăng đem đến cho con người bao nhiêu trái chín thơm ngon và ánh trăng vàng óng. Mỗi năm một lần, người lớn làm đèn cho trẻ nhỏ rước đi đón cô Trăng xuống chơi. Đó là vào đêm Trung thu, các em nắm tay nhau nhảy múa ca hát vòng quanh cô. Cô Trăng thì cười long lanh ánh mắt, còn anh Đất thì tỏa ngát hương thơm trong quả chín. Trên cao, giá như ông Mặt Trời hé màn mây nhìn xuống, hẳn ông sẽ mỉm cười vuốt râu: “Con gái ta được việc lắm”.

 
Video