TUYỂN TẬP NHỮNG CÂU CHUYỆN CHỦ ĐỀ MÙA HÈ CỦA BÉ
Câu chuyện: Chú bé giọt nước
Chú bé Giọt Nước được bà mẹ Biển Cả sinh ra, ngày nào cũng dạo chơi khắp vương quốc Đại Dương. Một buổi, chú ước được như Mây đi khắp đó đây. Ông Mặt Trời liền cho Tia Nắng xuống rủ Giọt Nước lên chơi. Thoắt một cái, chú đã ở trên Mây Trắng. Chú thích quá, quên cả lối về nhà. Mây Trắng vốn ham chơi, tới đâu cũng kéo Giọt Nước đi theo. Một hôm, trời oi bức, có gã Mây Đen hùng hổ chặn Mây Trắng lại và thét lên ầm ầm. Mây Trắng chưa kịp nói gì thì thấy một tia chớp sáng lóang. Sấm vang ùng ục. Cả bầu trời tối sầm lại. Chú Bé Giọt nước sợ quá, ngã vật ra. Khi tỉnh dậy, chú ngơ ngác thấy mình đang treo lơ lửng trên một ngọn cỏ, bên cạnh có một tảng đá. Đó là Đá Thần. Bầy ong mang hũ mật thơm ngọt đến thăm. Bác Cây thả xuống những quả ngọt đầu mùa. Đàn chim từ đâu bay tới ca hát. Nhưng Giọt Nước vẫn buồn rầu. Đá Thần liền bảo: - Này chú bé, ta sẽ cho chú ba điều ước, nhưng chỉ có ba điều ước thôi đấy! - Ước gì ta có đường về nhà! – Giọt nước vừa dứt lời, đã thấy mình ở trong một dòng suối nhỏ. - Ước gì ta lại được bay lên trời! – Vừa nói xong, chú lại thấy mình ở trên ngọn cỏ như trước. Chú sợ quá, vẻ mặt buồn hẳn. Bầy ong đã đi kiếm mật từ bao giờ. Bác cây đang xòe lá thở. Đàn chim cũng vội bay đâu mất. Chỉ còn Đá Thần bên cạnh nhắc khẽ: - Này chú chỉ còn một điều ước nữa thôi đấy! Giọt Nước suy nghĩ mãi, rồi lăn ra ngủ từ lúc nào không biết. Trong giấc ngủ say nồng, chú mơ được gặp mẹ. Thật bất ngờ, vừa ngủ dậy, chú thấy mình đang ở một cửa sông lớn, trước mặt là vương quốc Đại Dương lóng lánh bạc. Bà mẹ Biển Cả đang đứng đợi ở đó. Chú bé Giọt Nước chạy lao tới như muốn được ôm chầm lấy mẹ. Chú gọi to: - Mẹ, mẹ ơi!...
Câu chuyện: Cóc kiện trời
Nhưng đã ba năm nay, không có một giọt mưa nào. Khắp nơi đất đai nứt nẻ, cây cỏ khát nước chết rụi, các con thú cũng chết dần chết mòn vì khát. Muôn loài đều kêu than ai oán, vậy mà trời đâu có thấu.
Một hôm, các con vật họp bàn nhau lại, chúng quyết định cử Cóc lên gặp Ngọc Hoàng. Cùng đi với Cóc có Cáo, Gấu và Cọp.
Bốn con vật đi mãi, cuối cùng cũng lên đến cửa nhà trời. Ở cửa có đặt cái trống rất to. Theo tục lệ nếu ai có điều gì oan ức thì đánh trống lên. Ngọc Hoàng sẽ ra giải quyết. Cóc bảo Cáo, Gấu, Cọp nấp vào bụi rậm, còn Cóc thì nhảy lên đánh trống inh ỏi.
Ngọc Hoàng nghe tiếng trống liền sai một thiên thần ra nhìn xem ai. Thiên thần bước ra nhìn ngược, nhìn xuôi mãi cũng không thấy ai, chỉ thấy con Cóc bé nhỏ ngồi trên trống. Khi biết Cóc có ý định gặp Ngọc Hoàng để kêu oan, thiên thần tỏ ý khinh bỉ Cóc, lẳng lặng đi vào và thưa với Ngọc Hoàng.
- Thưa Ngọc Hoàng, kẻ dám cả gan đánh trống ầm ĩ nhà trời là một con Cóc bé tí, xấu xí khinh khủng, thần hỏi nó đi đâu, nó nói lên Ngọc Hoàng để kiện.
Ngọc Hoàng nghe thiên thần nói như vậy thì lấy làm giận lắm, bèn sai bầy Gà ra mổ Cóc. Nhưng bầy Gà vừa ló khỏi cửa, Cóc ra hiệu cho Cáo từ bụi rậm xong ra vồ gà.
Biết Gà bị Cáo vồ mất, Ngọc Hoàng liền sai Chó ra giết Cáo. Chó chạy ra chỉ kịp sủa “Gâu gâu gâu ” mấy tiếng đã bị Gấu ra chộp lấy tha đi. Ngọc Hoàng lại sai một toán lính ra trị Gấu. Lần này, Cọp xông ra quật chết toán lính không còn sót một người nào.
Ngọc Hoàng không ngờ Cóc tuy bé nhỏ mà lại khó trị như vậy, Ngọc Hoàng đổi giận thành làm lành sai thiên thần ra mời Cóc vào. Ngọc Hoàng hỏi Cóc:
- “Cậu” lên đây có việc gì?
Cóc thưa:
- Muôn tâu Ngọc Hoàng, đã 3 năm nay chúng tôi không được một giọt mưa nào. Loài vật cử tôi lên đây để kiện trời, vì sao không làm mưa?
Ngọc Hoàng cho gọi thần mưa đến. Té ra thần Mưa mải rong chơi tối về đắp chiếu nằm ngủ, quên không làm mưa bị Ngọc Hoàng trách mắng, thần Mưa vội sai các con rồng phun nước ào ào xuống đất. Ngọc Hoàng đưa tiễn Cóc ra về và dặn:
- Từ nay về sau, nếu cần mưa thì Cóc nghiến răng ken két báo cho Ngọc Hoàng biết. Ta sẽ sai thần làm mưa ngay. Cóc không phải lên kiện trời nữa.
Cóc, Cáo, Gấu, Cọp từ biệt Ngọc Hoàng trở về dưới đất. Khi bốn con vật đến nơi thì thấy nước đã tràn đầy hồ, ao, sông, suối, cây cỏ, muôn loài uống nước thỏa thuê. Tất cả đều phục Cóc bé tí mà kiện được trời nên đặt ra câu hát:
“Con cóc là cậu ông trời
Hễ ai đánh Cóc thì trời đánh cho”.
Câu chuyện : Kiến và Ve sầu
Ngày hè nóng bức, ve sầu dạo chơi dưới bóng cây, thong thả nhâm nhi giọt mật ong thượng hạng. Bất ngờ, bác kiến đi qua với gói lương thực trên vai. Ve sầu châm chọc:
- Bác kiến ơi, nắng như thế này mà bác còn làm việc, tại sao bác không thư giãn chút?
Bác kiến nhìn lên, mồ hôi nhỏ giọt trên trán, đáp lại:
- Hè này làm việc chăm chỉ, để dành cho mùa đông sắp tới. Nếu không, gia đình tôi sẽ thiếu thốn.
- Ha ha, bác kiến quá lạc quan, giờ mới hè, mùa đông còn lâu mà. Còn mất thời gian thư giãn, nếm thử mật ong này, tôi dùng lương thực của 2 ngày mới đổi được một giọt này đấy.
- Cảm ơn nhưng tôi không cần. Tôi đi làm việc!
Vậy là ve sầu nói mỉa mai, nhưng bác kiến tiếp tục công việc. Mùa hè trôi qua, lạnh buốt thay thế ánh nắng ấm. Ve sầu đói khát, nhìn thấy nhà kiến đầy ấm áp, mối lương thực đủ dùng. Ve sầu hối hận khi nhận ra sự quan trọng của sự dự trữ và tiết kiệm.
Thời gian trôi qua, thu sang, đông tới, ve sầu bất an với bàn tay trắng xóa của thời tiết. Một ngày, ve sầu nhìn thấy nhà kiến có đủ thức ăn ấm no. Ve sầu tự nhủ: 'Nếu mình đã tích trữ từ hè, không đổi mật ong bằng lương thực, có lẽ không phải bây giờ mình phải đối diện với sự đói khát này'.
Câu chuyện: Cây táo
ngon Mưa phùn bay, hoa đào nở.Ông trồng cây táo xuống đất. Bé tưới nước cho cây. Mưa tưới nước cho cây. Mặt trời sưởi nắng cho cây.Con Gà Trống đi qua nói to:
– Cây ơi! Cây lớn mau!
Thế là những chiếc lá non bật ra.Những con Bươm Bướm bay qua cũng nói to:
– Cây ơi! Cây lớn mau!
Thế là cây ra đầy hoa.Một hôm, ông, bé, Gà, Bươm Bướm cùng nói to:
– Cây ơi! Cây lớn mau!
Thế là những quả táo chín ngon lành hiện ra.Bé giơ áo ra, những quả táo chính lành rơi đầy vào lòng bé.
Câu chuyện: Chiếc ô của Thỏ trắng
Một sáng nắng đẹp, Thỏ Trắng tận hưởng cảm giác nhảy múa trên bãi cỏ xanh. Bất ngờ, trời đen kịt, gió mạnh và mưa như trút. Thỏ Trắng nhanh chóng tìm lá to làm ô che đầu. Thấy Gà Con đang ướt bì bõm, Thỏ Trắng mời:
- Gà con, lên đây dưới ô của anh, đừng ướt nước nữa !
Gà con vui mừng chạy đến và nói:
- Anh Thỏ tốt quá, cảm ơn anh nhé !
Đột nhiên, Mèo con chạy tới, kêu rên “meo meo” trong cơn mưa. Thỏ Trắng và Gà con đồng lòng mời:
- Mèo con, vào đây nhanh, đừng ướt như vậy !
Mèo con cười tươi, nhanh chóng tránh mưa dưới tàu lá của Thỏ Trắng.
Khi mưa tan, mặt trời mỉm cười, Thỏ Trắng, Gà con và Mèo con hạnh phúc đùa giữa ánh nắng.
Câu chuyện: Mùa hè ý nghĩa
Ong vàng, kiến nâu và giun bụng bự ngồi trò chuyện với nhau thật vui vẻ giữa vườn hoa đầy sắc màu.
Kiến nâu nói:
- Hè này tớ ở nhà đi kiếm thức ăn và xây tổ với bố mẹ. Mùa mưa sắp đến rồi
Giun bụng bự đang măm măm cây kẹo mút lắc người bảo:
- Mùa hè tớ chỉ thích nằm trong hang ăn vặt và ngủ thôi à
Nghe giun nói thế cả nhóm đồng thanh bảo:
- Cậu thật lười biếng. Cậu sẽ chậm lớn cho mà xem.
Hai tuần sau, quả thật giun ngày càng bự hơn vì suốt ngày chỉ nằm trong hang ăn bánh kẹo và ngủ. Một hôm giun đang ngủ trong hang thì ngoài trời bắt đầu dần chuyển mưa. Chỉ một lúc sau, sấm sét đã giăng đầy trời, các loài vật trong vườn í ới gọi nhau về tổ.
Xẹt… xẹt… đùng… đùng. Tiếng sét nổ vang khiến giun bụng bự choàng tỉnh dậy. Nó nhìn quanh thấy hang đã ngập đầy nước. Không biết phải làm sao, giun khệ nệ ôm cái bụng bự vừa đi vừa gọi tìm mẹ. Gium mẹ đang đi kiếm ăn ở xa cũng đang lo lắng cho con.
Cơn mưa vừa nặng hạt vừa có gió giật nên đã làm một cây ớt đổ xuống, đè lên cái bụng bự của giun. Giun con cố hết sức mà không tài nào chui ra được vì cái bụng bự đã mắc kẹt dưới thân cây ớt. Giun òa khóc và kêu cứu:
- Mẹ ơi cứu con với.
Ong vàng ở trên cao nhìn xuống thấy giun gặp nạn vội bay đi tìm mẹ giun và hét to:
- Giun bụng bự bị cây ớt đè trúng, mẹ giun về gấp…
Mẹ giun nghe được tiếng của ong vàng hoảng hốt chạy về. Ong cũng kêu kiến đến phụ kéo giun con ra, Giun con thút thít:
- Cám ơn mọi người đã giúp tớ. Cũng tại tớ lười vận động nên thân hình mập mạp, chân tay yếu ớt nên không thể tự cứu mình.
Giun con quay sang mẹ nói:
- Mẹ ơi, ngày mai con sẽ đi xới đất cùng mẹ để tìm thức ăn nhé.
Nghe giun con nói thế, mẹ giun và bạn kiến nâu, ong vàng vỗ tay tán đồng. Hôm sau đúng như lời hứa, giun bụng bự dậy thật sớm và cùng các bạn làm việc hăng say.