24/04/2026 21:30        

TUYỂN TẬP CÁC CÂU CHUYỆN CHỦ ĐỀ NHỮNG CON VẬT ĐÁNG YÊU NHÓM TRẺ 25-36 THÁNG NĂM HỌC 2025-2026

TUYỂN TẬP NHỮNG CÂU CHUYỆN CHỦ ĐỀ:NHỮNG CON VẬT BÉ YÊU

Câu truyện "Quả trứng"

Có một quả trứng ai đánh rơi. Thấy quả trứng, gà trống hỏi:

– Ò ó o o. quả trứng gì to …to!

Lợn con chạy đến, nó ngắm nghía quả trứng rồi bảo:

– Ụt ịt, ụt ịt ! Trứng gà, trứng vịt

Quả trứng lúc lắc, lúc lắc rồi vỡ đánh tách một cái. Vịt con ở trong trứng ló đầu ra kêu: "Vít, vít, vít”

                                                Nguyễn Duy Thái

 

 Câu chuyện: Gà mái hoa mơ

Ngày xưa có một ông cụ và một bà cụ . Họ có 1 con gà mái hoa mơ
   Gà mái hoa mơ đẻ được trứng tròn, chẳng phải trứng thường đâu mà là trứng vàng cơ đấy.
   Cụ ông đập trứng, trứng không vỡ. Cụ bà đập trứng, trứng không vỡ. Một con chuột nhắt chạy qua, nó vẫy đuôi vào quả trứng, quả trứng vỡ tan tành. Cụ ông khóc Cụ bà cũng khóc
   Con gà mái hoa mơ nổi lên : Cục ta cục tác . Cục ta cục tác . Ông bà đừng khóc nữa, cháu sẽ đẻ luôn cho ông bà quả trứng khác, không phải là trứng vàng , mà chỉ là 1 qủa trứng bình thường thôi.

                                                                Sưu tầm

 

Câu chuyện: Đôi bạn nhỏ

Câu chuyện "Đôi Bạn Nhỏ" kể về hai người bạn là Gà con và Vịt con. Một ngày, cả hai rủ nhau đi kiếm ăn. Vịt con xuống ao mò ốc, còn Gà con ở lại trên bãi cỏ tìm giun.

Bỗng nhiên, một con Cáo xông đến đuổi bắt Gà con. Gà con hoảng sợ kêu cứu: "Chiếp chiếp, cứu tôi với, cứu tôi với!"

Nghe tiếng kêu cứu, Vịt con bơi thật nhanh vào bờ. Vịt gọi to: "Vít, vít, Vịt đây, Vịt đây!"

Gà con chạy đến, trèo lên lưng Vịt. Vịt cõng bạn trên lưng và bơi ra xa, thoát khỏi sự bắt gặp của Cáo. Cáo không bắt được Gà con đành bỏ đi.

Vịt và Gà vui sướng hát: "Là lá la… la, ta đã bơi xa… xa. Ê con Cáo già, con Cáo ác."

 

Câu chuyện: Đôi bạn chó mèo

Ngày xưa, Chó và Mèo là đôi bạn rất thân đi đến đâu chúng cũng đi với nhau.
      Một hôm, Chó và Mèo xuống bếp chơi, trong bếp có một nồi cá kho rất là to.
      Ngửi thấy mùi cá kho thơm phức, Mèo thèm ăn lắm. Nó loay hoay đòi mở vung nồi cá.
      Thấy vậy, Chó liền bảo:Bạn không được làm thế, ăn vụng là xấu lắm!
      Mèo không nghe lời Chó, cứ cố đẩy vung nồi, rồi chiếcc vung rơi đánh xoảng một tiếng và Mèo tha vội miếng cá rất to chạy nhanh ra vườn.
      Nghe tiếng vung nồi rơi, cô chủ nhỏ chạy vội xuống bếp.
      Thấy Chó đứng cạnh nồi cá, cô chủ tưởng Chó ăn vụng liên đánh cho Chó mấy roi.
      Bị đánh oan, Chó giận Mèo lắm. Từ đó, Chó và Mèo không còn chơi thân với nhau như trước nữa.

 

 

Câu chuyện: Cáo mèo và đàn cá

Mèo con đang lim dim mắt sưởi nắng trong sân. Cáo thấy thế đến rủ Mèo đi chơi.

Mèo và Cáo thấy đàn Cá đang vui đùa dưới hồ. Mèo đứng trên bờ và nhẹ nhàng gọi: "Cá ơi, cá ơi. Lên đây mà chơi. Vui lắm, vui lắm". Đàn Cá liền hỏi lại: "Thế bạn có ăn thịt chúng tôi không?".

Cáo lặng lẽ thò cái đuôi xù xì của mình xuống hồ để câu, nhưng chờ mãi mà chẳng con cá nào đến gần đuôi Cáo cả. Tức quá Mèo và Cáo cùng nhảy ùm xuống nước để vồ Cá. Thấy động đàn cá nhanh chóng biến mất. Mèo và Cáo lóp ngóp dưới nước suýt bị chết đuối mà chẳng bắt được con Cá nào. Một lúc sau, đàn Cá trở lại và bảo "Lần sau không nên lừa bạn như vậy nhé!"

 

 

Câu chuyện: Khỉ con ăn chuối

Một hôm, khỉ mẹ đi chơ về mua cho khỉ con một nải chuối. Khỉ con thích quá, cảm ơn mẹ rồi bê nải chuối ra bàn ngồi ăn. Khỉ con vừa ăn vừa ném vỏ chuối ra ngoài cửa sổ. Ăn xong cả nải chuối, khỉ con lăn ra ngủ khò khò. Chiều đến, khỉ con nghe tiếng chó vàng reo réo ngoài cổng:

- Khỉ con ơi, sang nhà bác Bò chơi không? Nhà bác Bò mới trồng nhiều cây và hoa đẹp lắm.

Nghe chó Vàng gọi, Khỉ con vùng dậy và chạy ra ngoài. Vừa chạy Khỉ con vừa nói:

- Đi chứ, đi chứ ! chờ mình một chút xíu.

Vừa nói dứt lời thì khỉ bị trượt chân, ngã xuống đất một cái thật đau. A ! hóa ra là những vỏ chuối mà khỉ con vứt bừa bãi hồi trưa đã làm khỉ con ngã đấy! Thấy Khỉ con ngã, chó vàng chạy đến đỡ khỉ con dậy. Sau đó chó vàng nhặt tất cả những vỏ chuối đang nằm rải rác trên sân bỏ vào thùng rác. Khỉ con cảm ơn chó Vàng rồi ngượng ngùng nói với bạn:

- Cảm ơn chó Vàng nhé ! Lần sau mình sẽ không vứt rác bùa bãi như thế nữa đâu.

Chó Vàng mỉm cười và cả hai vui vẻ dẫn nhau đi thăm nhà bác Bò.

 

 

 

 

 

Câu chuyện: Thỏ con ăn gì ?

   Vào một buổi sáng mùa xuân, Thỏ con đi lang thang trong rừng. Thỏ đi mãi, đi mãi mà chẳng tìm được cái gì để ăn .
    Thỏ gặp Gà Trống đang mổ thóc. Gà Trống mời : «  Bạn Thỏ ơi, tôi có nhiều thóc vàng, bạn hãy ăn cùng tôi ». Thỏ con nói : «  Cảm ơn bạn, nhưng tôi không ăn được thóc vàng ». Thỏ lại đi tiếp. Trên đường đi , Thỏ gặp mèo đang ăn cá. Mèo vui vẻ mời Thỏ : « Thỏ ơi, mời bạn ăn cá cùng tôi ». Thỏ nói :

 « Cảm ơn Mèo con nhé, tôi không ăn được cá đâu ».
   Thỏ lại tiếp tục bước đi, những bước đi nặng nề vì mệt và đói. Mêt quá, Thỏ con ngồi nghĩ dưới gốc cây và bật khóc : Hu...hu...
     Vừa lúc đó Dê con xách làn rau đi qua. Dê mời Thỏ con hai củ cà rốt. Thỏ con mừng rỡ cám ơn Dê con và chú ăn cà rốt một cách ngon lành.

Truyện ngụ ngôn Kiến và Ve sầu

Ngày hè đỏ lửa, ve sầu lười biếng nằm duỗi chân dưới tán cây. Thỉnh thoảng ve sầu lại nhấm nháp một giọt mật ong thượng hạng, lim dim hưởng thụ thì bất chợt thấy bác kiến thân thể nhớp nháp mồ hôi hì hục vác một hạt gạo to tướng trên vai chậm chạp lê bước ngang qua.

Buồn miệng, ve sầu cất tiếng:

- Bác kiến ơi, trời nắng vậy mà sao bác không nghỉ tay một chút? Việc gì mà phải đày đoạ bản thân như vậy?

Nghe thấy tiếng ve sầu, bác kiến ngẩng đầu lên, giơ càng quẹt ngang lau vội một giọt mồ hôi trên trán rồi đáp:

- Bác ve đó hả? Tôi cũng muốn nghỉ lắm chứ bác, nhưng mùa đông sắp đến rồi. Nếu bây giờ không lo tích trữ dần lương thực thì mùa đông tới nhà tôi không biết sống sao nữa.

- Ha ha, bác kiến lo xa quá, giờ mới mùa hè, còn mùa thu nữa rồi mới tới mùa đông mà. Bác cứ nghỉ tay, lại đây nếm thử chút mật ong thượng hạng này, tôi dùng số lương thực ăn của 2 ngày mới đổi được giọt mật này đó.

- Cảm ơn bác, mấy thứ cao cấp đó không hợp với tôi đâu. Tôi làm việc đây!

Thấy thế ve sầu chép miệng, khẽ lắc đầu rồi tự nhủ: "Bác kiến này rõ là lẩm cẩm, hè mà không lo vui chơi, sống cực như vậy thì sống làm gì!". Thế rồi, ve lại lại lười nhác nằm xuống, lim dim hưởng thụ ánh nắng ấm áp của ngày hè.

Thời gian thoi đưa, thu qua rồi đông tới, thoáng chốc ánh nắng bảy màu rực rỡ của ngày hè đã bị những hạt tuyết màu trắng sữa xua đi, và gió lạnh đang thổi tới.

Chậm chạp lê bước trên mặt đất xác xơ không một ngọn cỏ, bộ dạng tiều tuỵ vì đói ăn của ve sầu run lên từng chập.

"Đói quá, giá như lúc này có chút gì để nhấm nháp nhỉ?" - Ve sầu hà hơi, cố sưởi ấm hai bàn tay giá lạnh. Bất chợt, ve sầu bị thu hút bởi một ánh sáng hắt ra từ một nếp nhà thanh nhã bên đường. Liếc mắt qua khe cửa, ve ta chợt nhận ra trong đó một gương mặt quen thuộc: Bác kiến!

Lúc này cả nhà kiến đang quay quần bên bếp lửa ấm, thức ăn nóng sốt đã dọn sẵn đầy đủ trên bàn. Bất giác, ve sầu chợt thấy chạnh lòng, chép miệng than: "Biết vậy mình đã tích trữ lương thực từ mùa hè. Biết vậy mình đã không đổi lương thực lấy mấy giọt mật thượng hạng đó!".

 

 

 

 
Video