TUYỂN TẬP CÂU CHUYỆN CHỦ ĐỀ BẢN THÂN
Truyện : Vườn hoa nhà bé Bi
Nhà bé Bi có một vườn hoa rất là đẹp : có hoa hồng, hoa cúc , hoa huệ, hoa đồng tiền này. Sáng nào Bi và ông cũng tưới nước cho hoa . Các loài hoa trong vườn thi nhau khoe sắc và luôn thầm cảm ơn ông và bé.
Chiếc áo mùa xuân
Vào những ngày mùa đông lạnh cóng, tuyết rơi trắng xóa, cả Thỏ mẹ và Thỏ con đều khoác trên mình bộ áo da trắng tinh.
Sang xuân, chú Thỏ con vẫn mặc chiếc áo da trắng. trong rừng, cô Gà Gô đã thay một bộ áo hoa rất đẹp bởi mùa xuân, cánh đồng đầy ắp hoa đò lá xanh, còn vào mùa đông, tuyết phủ trắng thì phải mặc áo trắng, như thế sẽ dễ ẩn nấp hơn!
Đến bên hồ, một anh bạn Nhái Bén vừa mới thức dậy, toàn thân tỏa ánh xanh như cây cỏ. Ngay cả những anh Châu Chấu cũng hay áo mùa xuân mới: Anh thích nhảy trên bãi cỏ thì mặc áo xanh, còn anh thích nhảy trên bãi đất lại mặc áo nâu. Nhìn thấy Thỏ con. Châu Chấu cười giễu:
- Ha ha! Mùa xuân mà vẫn mặc áo da trắng cơ à? Đúng là đồ Thỏ ngốc nghéch!
Thỏ con xấu hổ quá, cạhy thẳng một mạch về nhà, nằng nặc đòi mẹ phải thay quần áo cho, Thỏ mẹ cười và nói:
- Con thử soi gương xem nào.
Và thật kỳ lạ khi trong gương, chú thấy mình đã mọc rất nhiều lông màu xám. Thỏ sung sướng reo lên
- A! thấy rồi, con đã mặc quần áo mùa xuân mẹ ạ!
Mấy ngày sau, hai mẹ con nhà Thỏ đã thay hết lông và mặc bộ quần áo mùa xuân mới.
Sự tích lì xì
Bao lì xì ngày Tết có xuất xứ từ Trung Hoa, bắt nguồn từ chuyện trẻ con bị yêu quái hãm hại.
Xưa, có một con yêu quái tên Sui cứ đến đêm giao thừa là xoa đầu những đứa trẻ đang ngủ khiến chúng tỉnh giấc, hoảng sợ và khóc lớn. Sau đó các bé sẽ bị đau đầu, nóng sốt và nói nhảm; khi những triệu chứng này biến mất, đứa trẻ sẽ trở nên ngu đần. Vì thế những gia đình có con nhỏ phải chong đèn thức cả đêm để canh không cho yêu quái Sui hãm hại con mình. Đây là nguồn gốc tập tục thức qua đêm giao thừa.
Có một gia đình nhà họ Quan nọ ngoài 50 tuổi mới sinh được một mụn con trai nên rất cưng chiều. Tết nọ, có 8 vị tiên đi qua cho biết rằng cậu bé này sẽ gặp họa với yêu quái. Thấy nhà họ Quan có tâm tốt, thường hay giúp đỡ mọi người nên 8 vị tiên ra tay cứu độ bằng cách biến thành 8 đồng tiền, dặn cha mẹ cậu bé phải làm thế này, thế này… Giao thừa, Sui đến, định đưa tay chạm vào đầu cậu bé thì bất đồ 8 đồng tiền đặt trong mảnh giấy đỏ đặt cạnh gối cậu bé bỗng lóe lên một luồng sáng cực mạnh khiến cho yêu quái kinh hồn bạt vía, bỏ chạy.
Từ đó, chuyện 8 đồng tiền gói trong giấy đỏ lan truyền khắp nơi, kẻ gần người xa bắt chước làm theo mỗi khi Tết đến. Về sau, người ta nghĩ ra chiếc phong bì thay cho gói giấy đỏvà biến phép trừ yêu quái này thành tục mừng tuổi trẻ con mỗi khi Tết đến.
Nàng tiên của mùa Xuân
Trong vườn hoa, mỗi loài hoa đều tỏ ra mình là đẹp nhất. Hoa Hồng tự phong mình:
- Nếu thiếu tôi, vườn hoa sẽ mất đi vẻ đẹp!
Hoa Lay-ơn nói lên suy nghĩ của mình:
- Nếu không có tôi, không ai ngắm nhìn vườn hoa nữa đâu.
Hoa Vi-ô-lét tự tin nói:
- Vườn hoa trở nên tuyệt vời nhờ có sự hiện diện của tôi! Bộ áo tím và vẻ dịu dàng của tôi là không thể chối cãi.
Còn Hoa Huệ, Hoa Cúc, Hoa Thược Dược, Hoa Đồng Tiền… đều tranh nhau tỏ ra là loài đẹp nhất, làm cho khu vườn trở nên huyên náo. Trong góc vườn, có một cây đứng lặng lẽ, có hàng nghìn cành nhỏ màu nâu và lá xanh thưa thớt. Những bông hoa nhìn cây đó và nói:
- Cây đó thì thân cành khô khan, chẳng có hoa gì cả.
Từ đó, cây đó trở nên bị lãng quên.
Vào sáng Ba Mươi Tết, cô chủ bước vào vườn hoa và nói:
- Chào mừng những bông hoa xinh đẹp của mùa xuân!
Vườn hoa hân hoan, hồi hộp, mỗi bông hoa đều hướng về cô chủ, mong được chọn để xuất hiện trong ngày Tết. Thế nhưng, cô chủ lại chạy về phía góc vườn và hò reo:
- Ôi, cây đào thật là đẹp quá!
Tất cả hoa bỗng nhận ra cây đào đã khoác lên mình chiếc áo tuyệt vời. Hàng nghìn bông hoa thắm hồng đang tươi cười dưới ánh nắng xuân ấm áp.
Các loài hoa hỏi Hoa Đào:
- Bạn đã làm gì để có được những bông hoa đẹp như thế?
Hoa Đào nhẹ nhàng trả lời:
- Đó là nhờ Đất mẹ nuôi dưỡng, nhờ mưa nắng của bốn mùa, nhờ bàn tay chăm sóc của cô chủ! Đó còn là nhờ tính khiêm nhường, giản dị, kiên trì, và lòng can đảm chịu đựng gió rét, sương sa của hoa Đào. Suốt cả một năm, hoa Đào đã dành hết công sức để đơm hoa thắm hương, tặng sắc xuân cho chúng ta.
Cô chủ nói tiếp:
- Đó còn là nhờ tính khiêm nhường, giản dị, kiên trì, và lòng can đảm chịu đựng gió rét, sương sa của hoa Đào nữa chứ. Cả năm vất vả, hoa Đào đã dành tất cả để đơm hoa thắm dâng tặng sắc hương của mùa xuân cho chúng ta đấy.
Các loài hoa cảm thấy xấu hổ vì thái độ tự phong mình của mình trước đây và lặng lẽ nói:
- Hoa Đào ơi, chúng tôi muốn chung tay cùng bạn làm đẹp ngày Tết được không?
Hoa Đào và cô chủ đồng lòng nói:
- Tất nhiên! Hãy cùng nhau chào đón năm mới!
Toàn bộ vườn hoa tràn ngập hương thơm, sắc màu tươi tắn để chào đón mùa xuân.
Mùa xuân đã về
Mùa xuân đã về!
- Sóc cha kêu lên khi ra khỏi hang.
- Con hãy mặc áo thật đẹp để chúng ta cùng đi hội hoa đầu xuân!
- Sóc mẹ bảo Sóc con.
Hội hoa thật đẹp. Sóc mẹ mua một cành đào, Sóc bố chọn Hoa phong lan. Sóc con nhìn hết loại hoa này đến hoa khác, hoa nào cũng đẹp. Sóc lưỡng lự chẳng biết chọn loại hoa nào...Sóc mẹ nhìn Sóc con âu yếm
- Con chọn hoa nào?
Sóc con tần ngần một lát rồi thì thào bên tai mẹ:
- Con chọn hạt dẻ được không mẹ? Nhà mình sắp hết hạt dẻ rồi!
Mẹ suy nghĩ một lúc rồi mỉm cười gật đầu bảo:
- Nào, chúng ta hãy mang hoa và hạt dẻ về nhà, cùng trang hoàng nhà cửa thật đẹp để liên hoan đón mùa xuân về.
Sự tích bánh dày
Ngày xưa, đời Vua Hùng Vương thứ 6, sau khi đánh dẹp xong giặc Ân, vua có ý định truyền ngôi cho con.
Nhân dịp đầu Xuân, vua mới họp các hoàng tử lại, bảo rằng: “Con nào tìm được thức ăn ngon lành, để bày cỗ cho có ý nghĩa nhất, thì ta sẽ truyền ngôi vua cho”.
Các hoàng tử đua nhau tìm kiếm của ngon vật lạ dâng lên cho vua cha, với hy vọng mình lấy được ngai vàng.
Trong khi đó, người con trai thứ 18 của Hùng Vương, là Tiết Liêu (còn gọi là Lang Liêu) có tính tình hiền hậu, lối sống đạo đức, hiếu thảo với cha mẹ. Vì mẹ mất sớm, thiếu người chỉ vẽ, nên ông lo lắng không biết làm thế nào.
Một hôm, Tiết Liêu nằm mộng thấy có vị Thần đến bảo: “Này con, vật trong Trời Đất không có gì quý bằng gạo, vì gạo là thức ăn nuôi sống con người. Con hãy nên lấy gạo nếp làm bánh hình tròn và hình vuông, để tượng hình Trời và Đất. Hãy lấy lá bọc ngoài, đặt nhân trong ruột bánh, để tượng hình Cha Mẹ sinh thành.”
Tiết Liêu tỉnh dậy, vô cùng mừng rỡ. Ông làm theo lời Thần dặn, chọn gạo nếp thật tốt làm bánh vuông để tượng hình Đất, bỏ vào chõ chưng chín gọi là Bánh Chưng. Và ông giã xôi làm bánh tròn, để tượng hình Trời, gọi là Bánh Dầỵ Còn lá xanh bọc ở ngoài và nhân ở trong ruột bánh là tượng hình cha mẹ yêu thương đùm bọc con cái.
Đến ngày hẹn, các hoàng tử đều đem thức ăn đến bày trên mâm cỗ. Ôi thôi, đủ cả sơn hào hải vị, nhiều món ngon lành. Hoàng tử Tiết Liêu thì chỉ có Bánh Dầy và Bánh Chưng. Vua Hùng Vương lấy làm lạ hỏi, thì Tiết Liêu đem chuyện Thần báo mộng kể, giải thích ý nghĩa của Bánh Dầy Bánh Chưng. Vua cha nếm thử, thấy bánh ngon, khen có ý nghĩa, bèn truyền ngôi Vua lại cho Tiết Liêu co Kể từ đó, mỗi khi đến Tết Nguyên Đán, thì dân chúng làm bánh Chưng và bánh Dầy để dâng cúng Tổ Tiên và Trời Đất. n trai thứ 18.
THỎ CON ĐI CHÚC TẾT”
Sắp đến tết, Thỏ con được cô cho nghỉ học chuẩn bị đón tết. Nghỉ học ở nhà, Thỏ con thấy Thỏ mẹ vất vả dọn dẹp, trang trí nhà cửa chuẩn bị đón tết.
-Thỏ con hỏi mẹ: Mẹ ơi! Mẹ đang làm gì thế?
-Thỏ mẹ đáp: Mẹ đang chuẩn bị dọn dẹp nhà cửa để đón tết con à!
-Thỏ con hỏi: Tết là gì hả mẹ?
-Tết là mỗi người chúng ta sẽ thêm một tuổi mới, các con sẽ được mặc quần áo mới đi chúc tết ông bà. Con có thích được đón tết không? Thỏ mẹ đáp
-Dạ! thích. Để con phụ mẹ dọn dẹp nhà cửa nhé! Thỏ con nói
- Thỏ mẹ nhìn thỏ con âu yếm và bảo Ừ, Thỏ con ngoan lắm vậy con phụ mẹ nhặt đồ chơi bỏ lên kệ gọn gàng nhé!
Thỏ con nhanh nhảu nhặt đồ chơi để lên kệ gọn gàng. Thỏ mẹ tặng Thỏ con một bộ quần áo mới để đón tết. Thỏ con mừng rỡ. Con cám ơn mẹ.
Đến tết, Thỏ con mặc đồ mới đi chúc tết ông bà được ông bà tặng một bao lì xì đỏ chói. Thỏ con nhận quà bằng hai tay và khoanh tay cám ơn ông bà.
Ông bà khen Thỏ con ngoan và vâng lời.