24/04/2026 21:44        

TUYỂN TẬP CÁC CÂU CHUYỆN CHỦ ĐỀ THỰC VẬT NHÓM TRẺ 25-36 THÁNG NĂM HỌC 2025-2026

 

TUYỂN TẬP CÂU CHUYỆN CHỦ ĐỀ “THỰC VẬT”

 

Mưa phùn bay, hoa đào nở.
Ông trồng cây táo xuống đất. Bé tưới nước cho cây. Mưa tưới nước cho cây. Mặt trời sưởi ấm cho cây
Chú gà Trống đi qua nói to:
– Cây ơi! Cây lớn mau!
Thế là những chiếc lá non bật ra.
Những con Bươm Bướm bay qua cũng nói to:
– Cây ơi! Cây lớn mau!
Một hôm, ông, bé Gà, Bươm Bướm cùng nói to”
– Cây ơi! Cây lớn mau!
Thế là những quả táo chín ngon lành hiện ra.
Bé giơ áo ra, những quả táo chính ngon rơi đầy vào lòng bé.

 (BÙI HIỀN)

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

HOA HỒNG TẶNG MẸ

Anh dừng lại mua hoa để gửi tặng mẹ qua đường bưu điện nhân ngày 8/3. Mẹ anh sống cách chỗ anh ở khoảng 300km. Khi bước ra khỏi xe, anh thấy một bé gái đang đứng khóc bên vỉa hè. Anh đến và hỏi nó sao lại khóc.

- Cháu muốn mua một bông hoa hồng để tặng mẹ cháu – nó nức nở – nhưng cháu chỉ có 75 xu trong khi giá bán hoa hồng đến 20 dola.

Anh mỉm cười và nói với nó:

- Đến đây chú sẽ mua cho cháu.

Anh liền mua cho cô bé và đặt một bó hồng gửi cho mẹ anh. Xong xuôi, anh hỏi cô bé có cần đi nhờ xe về nhà không. Nó vui mừng nhìn anh trả lời:

- Dạ, chú cho cháu đi nhờ đến nhà mẹ cháu.

Nó chỉ đường cho anh lái xe đến một nghĩa trang, nơi có phần mộ vừa mới đắp. Nó chỉ vào ngôi mộ và nói:

- Đây là nhà của mẹ cháu.

Nói xong, nó ân cần đặt bông hoa hồng lên mộ. Tức thì anh quay lại tiệm bán hoa hủy bỏ dịch vụ gửi hoa và mua một bó hoa hồng thật đẹp. Suốt đêm đó anh đã lái xe một mạch 300km về nhà để trao tận tay mẹ bó hoa.

(QUÀ TẶNG CUỘC SỐNG)

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Mùa thu qua, mùa đông đã tới. Thỏ Mẹ dẫn các con ra vườn và bảo:

- Các con ạ, bây giờ là vụ rau rồi, mẹ sẽ dạy các con trồng củ cải nhé.

Ba anh em Thỏ ríu rít trả lời:

- Thưa mẹ, vâng ạ!

Bốn mẹ con quây quần bên luống đất, mẹ bắt đầu giảng:

- Muốn trồng rau, người ta phải làm đất, rồi gieo hạt,…

Nhưng mới nghe mẹ nói vậy, thỏ Út đã nghĩ thầm: "Thế thì mình cũng biết rồi" và không chú ý nghe mẹ nói nữa. Chú ngồi đấy nhưng còn mải nhìn theo con bươm bướm ngoài vườn nên chẳng biết mẹ còn dặn điều gì nữa.

Mẹ giảng xong, ba anh em bắt đầu làm việc, mỗi người phải trồng một luống rau nho nhỏ. Hai anh của thỏ Út cặm cụi cuốc đất, đập đất cho nhỏ tơi ra rồi mới gieo hạt, còn Thỏ Út thì chỉ làm qua quýt rồi nhảy đi chơi.

Ít ngày sau, hạt giống nảy mầm. Những cây rau bé li ti hiện ra. Hai luống rau của các anh cây mọc đều, trông như những chiếc khăn màu xanh tươi phủ lên mặt đất, còn luống rau của thỏ Út thì cây mọc thưa thớt, cây cao, cây thấp. Thế nhưng thỏ Út vẫn mải chơi chẳng chịu chăm bón gì cả.

Tới vụ thu hoạch, cây rau nào của các anh lá cũng to, củ cũng to, còn những cây rau của thỏ Út thì cằn cỗi vì thiếu nước, củ bé tí tẹo. Thỏ Út xấu hổ quá, biết nói sao với mẹ bây giờ?

Thấy vậy, thỏ Mẹ bảo:

- Nếu con chú ý nghe lời mẹ và chăm sóc vườn thì rau của con sẽ tươi tốt đúng không?

Sau vụ ấy, thỏ Út hỏi lại mẹ cách làm đất, trồng rau, vun luống, gieo hạt rồi bắt đầu trồng lại luống rau khác.

Đúng như lời mẹ đã nói: “Phải biết cách trồng và chăm sóc tưới bón”. Lần này, rau của thỏ Út lớn rất nhanh. Đến vụ thu hoạch, thỏ Út mang về nhà những cây rau lá xanh non.

Thỏ Út rất vui. Mẹ thỏ còn vui hơn vì thấy thỏ Út đã biết chăm chỉ và chịu khó làm việc.

(SƯU TẦM)

Một chú Đỗ con ngủ khì trong cái chum khô ráo và tối om suốt một năm. Một hôm tỉnh dậy chú thấy mình nằm giữa những hạt đất li ti xôm xốp. Chợt có tiếng lộp độp bên ngoài.

- Ai đó ?

-Cô đây.

Thì ra cô Mưa Xuân, đem nước đến cho Đỗ con được tắm mát, chú lại ngủ khì. Có tiếng sáo vi vu trên mặt đất làm chú tỉnh giấc. Chú khẽ cựa mình hỏi :

- Ai đó ?

Tiếng thì thầm trả lời chú : “Chị đây mà, chị là Gió Xuân đây. Dậy đi em, mùa xuân đẹp lắm”. Đỗ con lại cựa mình. Chú thấy mình lớn phổng lên làm nức cả chiếc áo ngoài.

Chị Gió Xuân bay đi. Có những tia nắng ấm ấp khẽ lay chú Đỗ con. Đỗ con hỏi :

 - Ai đó ?

 Một giọng nói ồm ồm, âm ấm vang lên :

- Bác đây ! Bác là Mặt trời đây, cháu dậy đi thôi, sáng lắm rồi. Các cậu học trò cắp sách tới trường rồi đấy.

Đỗ con rụt rè nói :

- Nhưng mà trên đấy lạnh lắm.

Bác Mặt trời khuyên :

- Cháu cứ vùng dậy đi nào. Bác sẽ sưởi ấm cho cháu, cựa mạnh vào.

Đỗ con vươn vai một cái thật mạnh. Chú trồi lên khỏi mặt đất. Mặt đất sáng bừng ánh nắng xuân. Đỗ con xoè hai cánh tay nhỏ xíu hướng về phía mặt trời ấm áp.

(NHẬT LINH)

 

 

 

 

Ngày xửa ngày xưa có hai ông bà già và một cô cháu gái sống trong ngôi nhà nhỏ bằng gỗ bên mảnh vườn xinh sắn. Trong nhà còn có một con chó, một con mèo và một chú chuột nhắt. 

Một hôm, ông già mang cây củ cải nhỏ về trồng ở vườn, ông chăm sóc cây rất chu đáo, sáng nào ông cũng cho cây cải uống một gáo nước, chiều nào ông cũng bắt sâu nhổ cỏ cho cây. Không phụ công chăm sóc của ông, cây cải lớn nhanh như thổi, chả mấy chốc trở thành cây cải to lớn khổng lồ chưa từng thấy. 

Một buổi sáng, ông già định ra vườn nhổ củ cải về cho bà già và cô cháu gaia, ông nhổ mãi, nhổ mãi mà cây củ cải vẫn không hề nhúc nhích. Ông liền gọi bà già:

- Bà nó ơi, mau lại đây, mau giúp tôi nhổ củ cải!

Bà già liền chạy lại nắm vào áo ông, ông túm cây cải nhổ mãi, nhổ mãi mà vẫn không được. 

Bà già liền gọi cô cháu gái:

- Cháu gái ơi, mau lại đây, mau giúp bà nhổ củ cải với nào!

Cô cháu gái liền chạy lại nắm vào áo bà, bà nắm áo ông, ông túm cây cải nhổ mãi chẳng ăn thua gì, cháu gái liền gọi chó con:

- Chó con ơi, mau lại đây, mau giúp tôi nhổ củ cải với nào!Chó con liền chạy lại ngậm vào bím tóc cô cháu gái, cháu gái nắm áo bà, bà nắm áo ông, ông túm cây cải, kéo mãi, nhổ mãi mà cây cải vẫn đứng trơ trơ. Chó con liền gọi mèo con: 

- Mèo con ơi, mau lại đây, mau giúp tôi nhổ củ cải!

Mèo con liền chạy lại cắn vào đuôi chó, chó ngậm bím tóc cô cháu gái, cháu gái nắm áo bà, bà kéo áo ông, ông túm cây cải kéo mãi, nhổ mãi  mà cây củ cải vẫn ì ra. Mèo con liền gọi chuột nhắt:

- Chuột nhắt ơi, mau lại đây, mau giúp tôi nhổ củ cải!

Chuột nhắt liền chạy lại bám vào đuôi mèo, mèo cắn vào đuôi chó, chó ngậm bím tóc cô cháu gái, cháu gái nắm áo bà, bag kéo áo ông, ông túm cây cải. Một, hai, ba.... Cây cải gan lì đã bị kéo lên khỏi mặt đất, tất cả sung sướng hò reo nhảy quanh cây cải:

- Nhổ cải lên! Nhổ cải lên!

Ái chà chà! Ái chà chà! Lên được rồi!

Ngày xửa, ngày xưa có một chú bé con nhà nghèo, nhưng vô cùng tốt bụng. Chú luôn luôn sẵn lòng giúp đỡ, chăm sóc mọi người, mọi vật xung quanh mình. Vì thế cứ mỗi độ xuân về, chim chóc lại ríu rít kéo nhau tới làm tổ, hót vang quanh nhà chú bé.

Một hôm có một con Cáo ở đâu mà tới bắt chim Én ở đầu nhà chú bé. Con Én non nớt bị rơi xuống đất gãy cánh. Chú bé vội lao ra cứu con chim. Chú ôm ấp vỗ về con Én nhỏ, làm cho nó một cái tổ khác và chăm cho con Én ăn. Nhờ sự chăm sóc tận tình của chú bé, con Én đã khỏi đâu. Mùa thu đến khi nhìn lên trời thấy từng đàn Én hối hả bay đi trành rét ở phương Nam, con Én nhỏ phân vân nửa muốn bay theo đàn, nửa lại lưu luyến không nỡ rời chú bé.

Hiểu được lòng Én, chú bé âu yếm bảo:

– Én cứ bay theo đàn đi kẻo mùa đông lạnh lắm. Đến mùa xuân ấm áp thì Én lại trở về với anh.

Nói xong chú bé tung con Én nhỏ lên trời. Con Én đang chấp chới bay lên nền trời xanh biếc của mùa thu. Nó nhập vào một đàn Én lớn đang trên đường di cư về những xứ sở ấm áp ở phương Nam. Con Én nhỏ mau chóng tìm được niềm vui giữa bạn bè, nhưng nó không thể nào quên chú bé.

Mùa xuân tươi đẹp đã tới. Con Én nhỏ tìm về ngôi nhà đơn sơ nhưng đầm ấm tình thương của chú bé. Nó kêu lên thành tiếng mừng vui khi thấy chú bé đang ngồi đan sọt giữa sân. Đôi cánh Én chao liệng sà xuống và Én thả trước mặt chú bé một hạt bầu.

Chú bé vùi hạt bầu xuống đất. Chẳng bao lâu hạt bầu đã nảy mầm thành cây. Cây bầu lớn nhanh như thổi, ra hoa, kết quả. Nhưng lạ chưa, quả bầu to khổng lồ, cả nhà chú bé mới khiêng về được một quả, khi bổ ra… Ôi! Thật kì diệu! Trong quả bầu đầy vàng bạc, châu báu và thức ăn ngon!

Tên địa chủ trong vùng nghe được chuyện ấy. Hắn cũng muốn được chim Én cho nhiều quả bầu tiên. Hắn bèn tìm cách bắt một con chim Én con rồi bẻ gãy cánh. Sau đó hắn giả vờ thương xót con Én rồi đem về nuôi.

Đến mùa thu, khi nhìn lên trời thấy đàn Én đầu tiên xuất hiện, hắn vội vàng ném con Én lên trời và bảo:

– Bay đi Én con! Mau đi kiếm hạt bầu tiên về đây cho ta!

Con Én khốn khổ bay đi. Mùa xuân năm sau nó cũng trở về và đem theo một hạt bầu. Tên địa chủ hí hửng đem gieo và ngày đêm canh giữ. Khi quả bầu đã già, hắn bảo mọi người khiêng về rồi đuổi tất cả ra. Hắn đóng cửa lại rồi một mình hắn bổ quả bầu tiên. Quả bầu vừa được bổ ra, vàng bạc chẳng có, chỉ có rắn rết. Rắn rết từ trong quả bầu xông ra cắn chết tên địa chủ tham lam độc ác.

 

 

 

CỦ CẢI TRẮNG

 

Giữa cái lạnh mùa đông, khi mà gió thổi từng đợt mạnh mẽ qua những cánh rừng, Thỏ con khẽ rùng mình trong chiếc áo ấm áp. Lò mò tìm kiếm thức ăn, nó đã lạc vào một khu vườn nhỏ xinh với những bông tuyết rơi nhẹ nhàng. Sau một hồi tìm kiếm, Thỏ con ngỡ ngàng khi thấy hai củ cải trắng to tròn, nằm sống động dưới lớp tuyết.

– Ôi, thật tuyệt vời! Hai củ cải trắng, mình thật là gặp vận may!

Nhưng giữa khoảnh khắc vui mừng, Thỏ con lại bỗng nghĩ đến người bạn Dê. Nó ngoái đầu về phía ngôi nhà gần đó, giọng nói hào hứng:

– Chắc chắn Dê con cũng bị đói như mình. Mình phải mang cho bạn ấy một củ cải!

Hạnh phúc với quyết định của mình, Thỏ con vội vã đi tới nhà Dê nhưng gõ cửa mãi, Dê con không có nhà. Thỏ đặt củ cải lên bàn, thầm nhủ:

– Mình sẽ để củ cải lại đây, hy vọng Dê con sẽ thấy và vui vẻ!

Đúng lúc đó, Dê con đang tìm kiếm thức ăn ở gần khu rừng, cũng may mắn tìm thấy một củ cải. Nó vui vẻ ăn nhưng chỉ được một nửa. Về đến nhà thấy củ cải trên bàn, Dê con háo hức:

– Thật tuyệt! Nhưng… chắc Hươu con đang đói hơn mình. Mình nên mang cho bạn ấy!

Dê đi đến nhà Hươu nhưng Hươu cũng không ở nhà. Nó đặt củ cải lên bàn, hy vọng rằng Hươu sẽ được ấm lòng khi trở về.

Khi Hươu trở về, trông thấy củ cải trắng trên bàn, nó thầm thì:

– Ồ, củ cải này trông thật hấp dẫn! Nhưng Thỏ con chắc chắn đã không có gì để ăn trong thời tiết lạnh giá này. Mình phải mang cho bạn ấy!

Khi Hươu đến nhà Thỏ, Thỏ đang ngủ say trong cái ấm áp của chiếc chăn bông. Khi tỉnh dậy, thấy củ cải trên bàn, Thỏ nhảy cẫng lên vui mừng nói:

– Hãy đến đây nào, Hươu, Dê! Chúng ta cùng nhau thưởng thức củ cải trắng tuyệt hảo này nào!

Như vậy, củ cải trắng đã góp phần kết nối ba người bạn. Những người bạn tốt bụng, thương yêu nhau không chỉ biết nghĩ cho bản thân mà còn luôn sẵn lòng sẻ chia với người khác.

 

 

 
Video